Anh thích làm gió để mỗi chiều
Để hôn nhè nhẹ mắt em yêu
Mỗi khi em ngắm hoàng hôn xuống
Để được cùng anh bớt cô liu.

Nhưng thoáng mắt em vẫn đượm buồn
Vẫn nh́n xa thẳm lúc chiều buông
Nay t́nh em đă trao người ấy
Để chết trong anh nửa tâm hồn

Đ́u hiu bến vắng lúc chiều tà
Lúc thuyền rời bến bỏ cây đa
Ḍng sông dâng tím chiều thương nhớ
Bến vắng xa thuyền khách xót xa

Anh thấy bâng khuâng tự nhủ ḷng
Bởi v́ lỡ bước lúc sang sông
Nên thuyền kia mới vừa rời bến
Để đứng bên bờ khách ngóng trông.